Sản phẩm


Posted by : Unknown







Minh họa: DAD


Nhiều bạn đọc đồng thuận rằng chính bệnh thành tích là nguyên nhân cho những "vở kịch" được công diễn mãi trong ngành giáo dục. Nỗi trằn trọc toa thuốc nào cho bệnh thành tích, đến bao giờ những danh hiệu thi đua mới thôi hão huyền, mục đích thi đua là đúng nhưng cách làm có vẻ chưa ổn... Là những nỗi niềm chung.


 Tuổi xanh Online  trích đăng một số ý kiến.



Tôi là chủ trường măng non tại TP.HCM nên đã mục kích việc đóng kịch. Theo quy định 1311 của chương trình giáo dục mầm non, lớp lá phải có 130 mục (món) đồ chơi để trang bị chuẩn giáo dục mầm non. Phòng học có giới hạn, nếu mua đủ sẽ không còn chỗ để chứ đừng nói bày cho trẻ chơi rồi sau đó thu dọn nên bố măng non thường... Đóng kịch. Hằng ngày đồ chơi được rửa sạch sẽ bỏ vào bao nilông cất vào tủ hoặc trưng bày đâu đó. Trẻ đụng vào thì cô đánh ngay nên sợ chẳng dám đụng chứ đừng nói chơi.


Khi có đợt thẩm tra của phòng giáo dục, do được báo trước nên đồ chơi được đem xuống để khoe cho đủ. Thẩm tra xong là cất ngay tức khắc nên ba năm mà đồ chơi vẫn mới.


Việc dự giờ cũng vậy, nếu trường "biết điều" thì đoàn rà soát ngồi văn phòng và biên bản đánh giá tốt, còn không thì chê đủ kiểu và lăng mạ cả giáo viên đứng lớp và thường là không đạt. Vậy nên nghiêm đường, nhà trường, đoàn kiểm tra thường đóng kịch cùng nhau.


Tung Võ







Thi đua trong giáo dục bây chừ đúng là hình thức. Chúng tôi nằm trong khối thi đua cụm giữa các trường. Cuối năm các trường dự bẩm tổng kết, phần đông trường tự nhận điểm cho mình là 100/100 điểm và cùng vỗ tay. Còn những trường đánh giá trung thực về thi đua của mình thì chịu thiệt thòi.


Tư Xích Lô



Hôm chủ nhật vừa rồi, trong cuộc họp phụ huynh, cô giáo thông tin lớp có 52/55 em là học sinh giỏi,   iphone 4s toàn quốc   trong số đó cũng có con tôi. Vừa nghe tin đó, tôi đã thầm nghĩ chẳng vui gì lắm với kết quả học tập của con mình. Ngẫu nhiên tối bữa qua, tôi hỏi con một câu: "Sao mẹ thấy sách bài tập toán của con ở trường làm đúng hết mà về đến nhà con vẫn hỏi mẹ cách làm?".


Con gái tôi (học lớp 1) đáp ngay: "Ở trường, cô đọc cho con số để viết vào". Tôi thật sự tưng hửng vì câu giải đáp này. Và có lúc nổi giận với trẻ nít khi phải dạy lại cho con cách giải bài toán. Thật buồn!


Trần Thị Ngọc Hiếu


Tôi là người dân làm photo gần trường cấp III. Một sự thực đau lòng là cứ khi nào sở về soát thì các đay đả (nhiều nhất vẫn là các cô) tất tả, tấp nập ra quán tôi, người thì nhờ đánh hộ cái tiêu đề dán lên giáo án (cũ) đang có tên của người khác photo lại (nghĩa là chế cái header và footer cho trùng thông tin trường mình và tên mình), người thì cắt luôn cả phần header, footer để photo lại, không cần tên... Nhìn các thầy cô có vẻ rất gấp, toát cả mồ hôi.


Rồi tới lượt sáng kiến kinh nghiệm: cha nội không thích cũng bắt ép làm sáng kiến vì không làm sẽ ảnh hưởng đến thi đua của tổ, của trường... Và do đó, một sự thật đau lòng là sáng kiến đâu mà năm nào cũng có sáng kiến và năm sau học sinh thi lại, trượt nhiều hơn năm trước... Khổ nỗi toàn là copy của người khác, của trường khác, tải được trên mạng về chỉ kịp đổi tên mình vào là xong. Nhiều trường hợp chỉ kịp đổi tên thôi, còn quên mất trong nội dung có tên trường của người khác, số liệu lớp học của trường khác...


Thật xót xa cho nền giáo dục bây   iphone 4s giá rẻ   giờ.


 Nguyễn cọ  







Thi đua trong khiếp sợ


Thi đua là phải đem lại sự vui vẻ, hào hứng, phấn khởi. Vậy mà đã bao năm lăn lộn trong nghề giáo tôi chưa hề một lần cảm nhận được cái ý thức thi đua thực sự ấy!


Điểm trừ trong thang điểm thi đua rất "sẵn sàng" và dễ "đạt" trong khi điểm cộng thường   iphone 4s hà nội   hiếm hoi và nhỏ giọt. Có thể nói không ngoa đó là sự thi đua trong nỗi khiếp sợ!


Thiện Mỹ



Tôi bỏ nghề dạy sau 11 năm làm việc vì không muốn vướng vào xét duyệt tiền tiến mỗi năm hai lần. Học trò hỏi: "Cô ơi, sao lớp mình là lớp tiền tiến nhất trường mà cô không được tiền tiến?". Chỉ vì "phải gọt cho đúng cái khung khen thưởng trường tốt của sở GD-ĐT" - hiệu trưởng nói vậy - vì chỉ có bao lăm người ấy được khen mà thôi và không nói được vì sao. Cả trường không ai biết vì sao.


Kể từ 1989 đến nay, tôi thanh thoát quá chừng, có thể ăn giá sức lao động của mình, chẳng cần ai bình bầu. Chồng tôi làm thuê nhân, theo anh ấy, trong nhà máy thi đua trong lành hơn. Trong ngành giáo sao thi đua oan nghiệt vậy?


Nguyễn Thị Gái


Tôi cũng như rất nhiều người cảm thấy công tác thi đua về mặt mục tiêu và thực chất là rất tốt, cần duy trì để tạo ra giá trị vật chất lẫn tinh thần cho xã hội.


Song tôi cũng khôn xiết bức xúc và trằn trọc bởi việc xét thi đua hiện thời đã nhuốm màu xám đen tiêu cực ngay từ việc đặt ra tiêu chí, việc nhòm sự việc hình thức thiếu bản chất, có dấu hiệu tung hô, thổi phồng nếu được lòng lãnh đạo, hoặc đổi chác một cái gì đó...; Từ đó làm mất đi sự trong sáng, mất đi giá trị thực, mất đi niềm tin trong xã hội.


Điều này làm ảnh hưởng tới những kết quả thi đua thực sự. Bởi vậy nhiều người lao động không muốn có thi đua kiểu thiết kế kiến lập, giả tạo làm hư cán bộ công chức, nhân viên như giờ.


Nguyễn Quốc Trí


Tôi cũng là ba đã 15 năm giảng dạy. Tuy vậy, tôi đã thẳng thừng từ chối tham gia nhiều cuộc thi ba dạy giỏi vì ngại những lý do liên quan đến bệnh thành tích. Quan điểm của tôi là năm nay dạy cậu anh, qua năm sau mà phụ huynh của em ấy lại xin cho đứa em vào học lớp mình là ổn.


Không ai đánh giá xác thực bằng phụ huynh và học sinh. Vừa rồi, vì bị ép quá tôi cũng dự thi phụ thân dạy giỏi cấp đô thị. Tôi cũng thử sức mình một lần: không rà bài cho học trò, không dạy thử lần nào nên cũng không được ai góp ý, ai cũng bảo tôi liều. Kết quả vẫn tốt. Nhưng quả tình là rất mệt...


Hoàng Thị Liêm


Theo tôi, Bộ GD-ĐT phải coi xét lại cách làm về việc xét thi đua. Danh hiệu thì chẳng thể anh đăng ký rồi có được. Hiện đầu năm đăng ký, cuối năm xét, mà đăng ký thì như là thay phiên nhau để đăng ký.   ipad mini 16gb 4g hà nội   Có những người có nhiều thành tích nhưng không đăng ký thì cuối năm không được xét, có người chẳng làm gì cả nhưng do có đăng ký nên cuối năm cứ thế là đội viên thi đua cấp cơ sở.


Lẽ ra danh hiệu không cần đăng ký mà phải đến cuối năm xét cả trường những người nào có thành tích, đóng góp nhiều thì cấp danh hiệu cho họ.


Hai Hien


Đay đả bị bệnh thành tích nên khi học trò bị lỗi dù chỉ đi học trễ tí đỉnh cũng bị ghi vào sổ đầu bài. Lớp xếp hạng thấp, ảnh hưởng đến thành tích của cô chủ nhiệm. Thế là thay vì tìm hiểu ít nhiều lý do của học trò đó, nhẹ nhàng dạy em phải chấp hành tính kỷ luật thì cô giáo chủ nhiệm quá hoảng loạn vì sẽ mất điểm thi đua, mất thành tích... Nên nóng nảy diếc móc chẳng tiếc lời, cả lớp thì kinh ngạc, học sinh bị mắng chửi thì mắc cỡ, tủi nhục... Cô phải có được thành tích đó để làm gì, có tác dụng sư phạm ra sao?


Hương Thy


Không thể nói không nên thi đua. Vì nếu không thi đua thì bố và học trò sẽ dựa vào cái gì mà phấn đấu? Ngành giáo dục cũng như các ngành khác có đề xuất thi đua là đúng. Chỉ có người chỉ đạo và thực hiện là sai. Là thân phụ, nếu anh làm đúng, không ham thành tích thì cớ gì phải sợ? Phải chăng anh cũng là người mắc bệnh thành tích nên sợ khi không đạt chỉ tiêu rồi tìm cách "hô biến" để đổi trắng thay đen?


Về phía các nhà quản lý, đề ra thi đua mà thiếu thẩm tra đột xuất, làm sơ sài làm phép thì nói sao ở dưới không "điêu ngoa"?


Lê Văn


------------------------------------


 * Đọc thêm: 


Popular Post

Blogger templates

Blog Archive

http://giarehcm.com
http://hanghieu.giacarenhat.com http://thongtin.khuyenmaihanoi.net http://hocbongduhoc.tietkiemnhat.com http://good.chemgacourse.info http://vn.swtorjedisentinel.com Copyright © 2013. Kênh du học - All Rights Reserved
Design by Tư vấn du học Hương đỗ